Truyen30h.Com

[Long Fic] [Khải Nguyên] Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút

Chương 132: Tất cả tiền cậu đều quyên cho Cô nhi viện

thanh_jun_kai

Vương Tuấn Khải không có mở đèn ngồi ở trên ghế sofa, ánh sáng mơ hồ ngoài cửa sổ xuyên suốt vào chiếu rọi lên ngũ quan tuấn tú góc cạnh rõ ràng của anh, trong tay anh đang cầm một ly rượu đỏ tự mình suy tư.

Anh tính toán tỉ mỉ, có sở trường về mặt tư tưởng, nhưng cuối cùng lại đấu không lại sự trêu cợt của trời cao.

Nếu như khi còn bé không có lần ngoài ý muốn bị thương đó, có lẽ kết cục giữa anh và cậu không phải như ngày hôm nay. . . . . .

Bọn họ mặc dù đều cùng tồn tại trong một thế giới nhưng hai người xa lạ vĩnh viễn không có khả năng tương giao, có lẽ cũng sẽ tốt hơn bây giờ.

Trời cao cố ý đang hành hạ anh, muốn để anh tự tay dùng lưỡi dao sắc bén tùng xẻo trên chính da thịt của mình, xé toác ra mỗi một vị trí trên thân thể anh, từng mảnh từng mảnh khiến anh thương tích đầy mình, cuối cùng mỗi một chỗ thần kinh toàn thân đều đang cảm thấy đau đớn đến hít thở không thông.

Đúng vậy, giờ phút này anh giống như đang cầm dao tự giết chính mình, trái tim như đang bị đục khoét, đau đớn từ trong tim lan tràn khắp nơi trên cơ thể.

Bất chợt, anh nở nụ cười. . . . . .

Trong bóng đêm, nụ cười của anh vẫn lạnh lẽo và u ám, nhưng không hiểu sao lại còn có một chút thê lương.

Vương Nguyên thế nhưng lại chính là ân nhân cứu mạng của anh. . . . . .

Aaaa, Vương Nguyên thế nhưng lại chính là ân nhân cứu mạng của anh. . . . . .

Trong đầu anh không ngừng lặp đi lặp lại sự thật này, nụ cười bên môi lại càng thêm chế giễu và mỉa mai.

Anh không phải chế giễu cậu, cũng không phải là trời cao, mà chính là anh. . . . . .

Anh tự cho mình thông minh, làm bất cứ chuyện gì cũng theo thói quen nắm giữ trước hết những sự việc, không từ thủ đoạn nào, cũng không vì những chuyện anh đã làm mà cảm thấy hối hận, duy chỉ khi gặp cậu. . . . .

Anh không thể không thừa nhận, trời cao đã sớm chuẩn bị sắp đặt anh, từ giây phút khi còn bé gặp nhau ở cô nhi viện, cậu đã định trước là anh cả đời này đều tính sai.

Năm năm trước muốn tận mắt nhìn thấy cậu rơi vào địa ngục, nhưng khi biết cậu có thể phải mất mười mấy năm tuổi xuân ở trong nhà tù, lần đầu tiên anh tính sai chính là sai người sửa án thành hai năm.

Hai năm sau, không ai biết, thì ra anh cũng biết sợ hãi, nhưng lại không dám cho phép bất cứ ai nói cho anh biết tình hình có liên quan đến cuộc sống cậu ở trong tù. . . . . . Bởi vì mỗi một lần nhớ tới cậu, tim anh đều sẽ cảm thấy vô cùng đau đớn, rất đau.

Sau khi ra tù cậu tìm đến anh, anh hạ quyết tâm phải hoàn gạt bỏ cậu ra khỏi thế giới của mình. Bởi vì, tìm đúng cậu, anh thừa nhận từ đầu đến cuối anh đều chỉ suy nghĩ muốn cậu trả lại mọi thứ cậu đã "Nợ" Đường Hân, nếu "Nợ" cậu thiếu Đường Hân đã trả xong, anh cũng không nên để giữa bọn họ còn bất kỳ sự dây dưa nào, thế nhưng. . . . . . Anh lại tính sai một lần nữa, bọn họ căn bản không cách nào thoát khỏi vướng mắc.

Anh đã xem nhẹ thái độ cậu trông đợi vào hai chữ "Tình cảm", hoá ra, đối với người chưa bao giờ giao thiệp với tình cảm như cậu mà nói, một khi bước chân vào rồi thì không dễ dàng có thể thoát thân được.

Thời điểm cậu ở trong tù, cậu rõ ràng đoán được tất cả những việc cậu đã trải qua hôm nay có thể là do anh làm, nhưng cậu vẫn cố chấp lựa chọn tin tưởng anh, cho dù ở trong tù gian khổ như vậy vẫn sinh ra đứa nhỏ, dù cho chịu đựng nhiều lời đồn đại, cậu chỉ muốn ôm nghi vấn trong lòng khát khao chính miệng hỏi anh.

Anh thừa nhận, khi thấy cậu gầy yếu không thể tả xuất hiện ở trước mặt, anh cảm thấy mình giống như bị một lưỡi đao sắc bén cắm thẳng vào trong tim.

Bởi vì không dám đối diện với cảm nhận chân thật ở trong lòng, anh đã nói ra lời nói tuyệt tình, dùng phương thức vô cùng tàn nhẫn làm tổn thương cậu đến mức thương tích đầy mình, cuối cùng cậu mang theo chút tự ái duy nhất cao ngạo xoay người rời đi. . . . . .

Sau đó anh mới biết, ở trong tù, cậu thế nhưng chỉ để ở đáy lòng sự mong mỏi, chỉ cứ thế kiên cường mà sinh ra đứa con của bọn họ, nhưng khi gặp mặt cậu lại không nói với anh dù chỉ một chữ.

Có đứa nhỏ là anh lại tính sai lần nữa, bởi vì đứa nhỏ, anh và cậu lần nữa bị trói cột chung một chỗ. . . . . .

Bởi vì hiểu rõ duyên phận cả hai cho tới bây giờ cũng chỉ là một kế hoạch được sắp đặt trước, thời điểm nhìn thấy đứa nhỏ, anh cũng chỉ có thể vui sướng ở đáy lòng, lời nói vô kể nhưng không cách nào biểu lộ ra nỗi sự yêu thương với đứa nhỏ. Nói cho cùng, anh sợ nhất nhìn thấy đứa nhỏ cả đời này không thể vui vẻ trưởng thành trong gia đình hoàn thiện, chính là người đã khởi xướng gây ra một kết cục tàn nhẫn này.

Anh lần đầu tiên cảm thấy mình rơi vào tình cảnh luống cuống cùng bối rối. Đứa con của anh. . .

. . . Một đứa bẻ chỉ hơn một tuổi rất lanh lợi đáng yêu, nhưng vừa mới chào đời đã gánh vác ân oán khúc mắt của đời trước, anh có thể cảm nhận được đứa nhỏ tương lai thăng trầm và mệt mỏi, cũng giống như anh đã từng đau khổ gánh vác ân oán của đời trước để lại.

Lần đầu tiên anh cảm thấy được nỗi sợ hãi trước nay chưa từng có, anh sợ nhìn thấy cậu, sợ nhìn thấy đứa bé này, càng sợ tương lai anh còn cần phải buông tay để đứa nhỏ đi theo cậu. . . . . .

Đứa nhỏ là vô tội, anh có thể lựa chọn chính là cố gắng cho đứa nhỏ một cuộc sống yên ổn an nhàn, mà anh hiển nhiên không phải là người thích hợp có thể chăm sóc đứa nhỏ, huống chi nếu như anh thực sự cướp đi đứa nhỏ này, cậu nhất định sẽ liều mạng cùng anh, cho nên. . . . . .

Anh cố ý buông tay quyền nuôi dưỡng đứa nhỏ, cũng danh chánh ngôn thuận đưa cho cậu một khoản tiền khổng lồ, mong muốn cậu có thể mang đến cho đứa nhỏ một cuộc sống tốt hơn.
Sự thật chứng minh cậu đạt được quyền nuôi dưỡng đứa nhỏ cuối cùng cũng đã có nụ cười, mà thời gian kéo dài đến nửa năm, anh dù có biết rõ người phía sau trợ giúp cậu chính là Dịch Dương Đinh Mặc, người gần như đã từng làm hại gia đình bọn họ cửa nát nhà tan, anh vẫn như cũ không muốn cùng Dịch Dương Đinh Mặc đối mặt cạnh tranh vì cố kỵ đến cậu.

Anh thừa nhận, cho tới bây giờ anh cũng không phải người tốt bụng gì, anh có sự gian ác và xảo quyệt của thương nhân, anh cũng không đối xử tử tế với người đối địch cùng anh, nhưng lúc đó lại có thể bỏ qua cho Dịch Dương Đinh Mặc, còn có nguyên nhân quan trọng là vì lúc đó anh đã biết chuyện cậu khi còn bé "Mạo danh thế thân" là khởi nguồn từ tình thương của mẹ mà cậu khổ tâm suy nghĩ.

Có khoảng thời gian rất lâu anh nghĩ tới việc đi tìm cậu, nhưng mỗi lần khi anh dừng xe ở nơi có thể nhìn thấy cậu sinh hoạt, cuối cùng anh có thể trông thấy cậu và đứa nhỏ sống thoải mái thanh thản, mọi thứ dường như đều cho thấy cậu đã quên hết đau thương triển khai cuộc sống mới, mà sự xuất hiện của anh có lẽ sẽ chỉ làm cho vết sẹo đã khép miệng của cậu lần nữa được mở ra.

Nhìn thấy thời gian cậu ở bên cạnh Dịch Dương Thiên Tỉ vui vẻ hạnh phúc, anh cuối cùng nghĩ cứ như vậy đi, buông tha để cậu đi, nếu cậu cứ thế quên được chuyện trước kia không buồn không lo tiếp tục cuộc sống, lựa chọn này là tốt nhất cho cậu.

Không ai ngờ tới, cuộc sống như thế trôi qua không được bao lâu, Dịch Dương Đinh Mặc lại tạo ra một màn dữ tợn. . . . . .

Anh có từng nghĩ tới bỏ qua cho ông ta, bởi vì ân oán đời trước không ai hiểu rõ được ai đúng ai sai, nếu như ông ta thật sự xem trọng tình thương người cha mà bảo vệ cậu, anh sẽ cất giấu những ân ân oán oán đó vĩnh viễn. Ít nhất, nửa đời sau, cậu vẫn có thể có được tình thương lâu dài của cha.

Dịch Dương Đinh Mặc rắp tâm bất lương cuối cùng buộc anh phải thiết lập cạm bẫy, anh bất chấp tất cả dẫn cậu trở về bên cạnh mình, anh chỉ vì muốn có điều kiện để cho ba con cậy được thoải mái an nhàn ở bên cạnh anh.

Vốn tưởng rằng một cuộc bảo vệ, nhưng cuối cùng chuyện đơn giản lại biến thành ra những chuyện phức tạp khác, anh không có nghĩ tới cậu sẽ đi điều tra quá khứ mẹ cậu, cũng không có nghĩ tới về sau đụng phải cậu, tất cả lý trí cùng tỉnh táo của anh đều mất đi hiệu lực.

Biết rõ cậu cố ý tiếp cận, nhưng anh lại không thể khống chế. . . .

Cậu đối với anh mà nói giống như một loại hoa anh túc xinh đẹp, biết rõ có thể sẽ sinh ra mê hoặc và ảo giác, anh vẫn không kháng cự được sự tiếp cận đó mà nếm thử, mặc dù hiểu rõ anh cuối cùng có thể là tự nhóm lửa

**.

Cậu trình diễn rất giống như thật, có lúc nhìn dáng vẻ điềm tĩnh yên ổn của cậu khi ngủ, anh còn nghĩ, giờ khắc này cứ tiếp tục đứng im vĩnh cửu thêm nữa cũng rất tốt. . . . . .

Buổi tối khi anh hôn cậu, cậu rõ ràng đang ngủ, mơ mơ màng màng có lúc vẫn còn biết đáp lại anh, tiện thể đang ngủ còn thì thào với anh vài câu. . . . . . Cậu là thật dụng tâm đến gần anh, chân thật đến nỗi ngay cả anh có lúc cũng không phân biệt được.

Thế nhưng anh lại cứ u mê như thế, anh cố gắng giữ lại cậu, cho nên từ trước đến nay lần đầu tiên học được cách giải thích với người khác. . . . . .

Anh cho rằng cậu đã thật sự tin anh, anh bắt đầu chuẩn bị hôn lễ của bọn họ, bắt đầu suy tính dẫn cậu đi đâu trăng mật. . . . . . Mặc dù sau đó anh đã nhận thấy được cậu đang dùng kế hoãn binh đang trì hoãn thời gian, tâm tư cậu từ đầu đến cuối muốn rời đi đều không có thay đổi, anh vẫn muốn cho đôi bên một cơ hội, dù cho anh còn phải đối đầu với áp lực của mẹ mình. . . . . .

Nhưng cho dù đã dốc hết khả năng mà cố gắng như thế, đêm hôm đó, cậu vẫn lựa chọn ngồi lên xe Dịch Dương Thiên Tỉ lái rời đi.

Anh trước đây không biết cái gì gọi là chán chường và vô lực, nhưng vào giây phút xuyên qua cửa sổ nhìn thấy cậu rời đi, anh cũng chỉ có thể từ từ kéo lên rèm cửa sổ, ngay cả một câu ngăn cản cũng không thể nói ra, lần đầu tiên cảm nhận được hai loại cảm giác suy sụp này.

Đúng vậy a, anh có thể nói cái gì?
Một câu "Thật xin lỗi" vĩnh viễn không thể đền bù những tổn thương mà anh đã từng gây ra cho cậu, hơn nữa, ngày hôm nay cậu đã không còn quan tâm đến bọn họ.

Cho nên, anh để cậu đi. . . . . . Anh tự tin bởi vì cậu đã lựa chọn lặng lẽ rời đi, là bởi vì cậu cuối cùng vẫn còn tin anh, bọn họ không thể nào ở chung một chỗ, chỉ vì anh đã từng làm tổn thương cậu quá sâu.

Cậu vẫn là một Vương Nguyên mà anh quen biết trước đây, nhưng mà, anh lại tính sai một lần nữa. . . . . .

Một tờ giấy tố cáo toà án gọi anh lên tòa án, không có một giây chậm trễ, cậu đầu tiên đến Las Vegas để giải quyết chuyện đơn phương ly hôn, sau đó lại lấy được "chứng cứ" lần lượt trình lên toà án.

Cậu là người đi ra cuối cùng, tự mình ra tòa, bức bách bọn họ tranh cãi thẩm vấn ở trên toà án.

Lần đầu tiên toà án thẩm vấn, anh nhìn cậu, một cái chớp mắt cũng không có.

Cho dù tất cả chứng cứ của cậu đều dồn anh đến bức đường cùng, anh vẫn muốn nhìn thấy trong ánh mắt của cậu xuất hiện một tia cảm tình nào đó, nhưng mà không có gì cả, cậu vẫn bình tĩnh nhìn về phía quan tòa tố cáo từng hành động phạm tội của anh.

Tim của anh trong khoảnh khắc giống như bị moi ra trống rỗng, không một chút cảm giác, đau cũng không biết đau, nhất định, nhất định là báo ứng. . . . . . Anh sớm nên tin tưởng thế giới này tồn tại báo ứng.

Anh không chịu được vẻ lạnh nhạt của cậu đối với anh, cho nên mặt dày đến tìm cậu.

Rõ ràng là anh muốn nói chuyện với cậu, muốn hỏi cậu có phải hận anh đến thấu xương, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng bình tĩnh lạnh lùng của cậu, anh không thể kiềm chế được suy nghĩ muốn làm mất mặt cậu một phen, hận không thể thắt cổ cậu lại để cậu biết anh không vui đến cỡ nào...

Nhưng cuối cùng anh không thể nào nổi giận được với cậu, những lời vừa nói ra trong cơn giận dữ, trong lòng lại đau đớn giống như có đám lửa lan truyền, nhìn thấy cậu ngay cả ý muốn gần thêm chút nữa anh cũng không đủ dũng cảm bước tới, lòng anh đau đớn không thể diễn tả được thành lời, lúc ấy mới biết được thì ra cậu sợ anh đến như vậy.

Trong khoảnh khắc cậu muốn bỏ trốn, anh tức giận muốn bắt lấy cậu, nào ngờ, trong lúc va chạm vào nhau, anh không cẩn thận làm cậu bị thương....

Nhìn dòng máu tươi chảy ra giữa đùi cậu, anh phóng xe như điên bằng tốc độ nhanh nhất có thể đưa câj đến bệnh viện, lúc ở trong bệnh viện, anh dường như mất đi sự tỉnh táo mắng tất cả các bác sỹ y tá có mặt một trận, nhưng quả thật anh rõ ràng mới là người nên xuống địa ngục hơn bất kỳ người nào khác.

Lúc biết tin cậu đang mang thai, trong đầu anh thoảng qua hình ảnh của chính mình, đó là một nhà bốn người ấm áp hòa thuận vui vẻ, anh không bao giờ đối xử tệ bạc với cậu nữa, nguyện ý không bao giờ để cậu phải mang vẻ mặt đau thương nữa, anh rất muốn giống như những tháng ngày trước đây anh ôm cậu ngồi ở trên đùi anh.

Anh nói, phải sống thật tốt từng ngày. . . . . .

Anh nghĩ muốn sống thật tốt từng ngày, chỉ có một nhà bốn người bọn họ, không có phiền não của đời trước, không có ân oán của quá khứ, giống như bọn họ mới quen nhau, cố gắng chăm chỉ kinh doanh nửa đời sau của bọn họ, ước nguyện trong khoảnh khắc ấy tin tưởng ông trời an bài để anh giành nửa đời sau bù đắp cho cậu, cho dù trước đây anh không hề nghĩ rằng anh sẽ có tình cảm mãnh liệt với một người, muốn giữ người ấy ở bên cạnh đến như vậy.

Cậu không chấp nhận anh, lúc thân thể đang cực kỳ mệt mỏi, vẫn bất chấp tất cả để từ chối anh, thậm chí còn dùng cả bình nước nóng ra sức đập vào người anh, tất cả chỉ vì muốn chống đối lại anh.

Anh nghĩ, nếu như ngày đó không phải anh mặc âu phục, bình nước nóng kia cuối cùng chỉ làm đỏ lưng anh, có lẽ vết thương của anh sẽ nghiêm trọng, cậu vẫn sẽ chẳng quan tâm tới anh.

Nhìn bộ dáng kháng cự của cậu, anh chỉ là tức giận tuyệt tình nói bỏ đứa trẻ, ai ngờ, cậu lại cho rằng đó là thật, đó là cơ hội thoát khỏi anh, dễ dàng như vậy, nhanh chóng như vậy, liền dứt khoát kiên quyết phẫu thuật phá thai.

Anh không biết cậu đã hận anh sâu đến tận xương tủy, mà ngay cả một giây đối với trong bụng đứa nhỏ cũng không có. . . . . .

Phẫu thuật sinh non, cậu ở ở bệnh viện ba ngày liền đến toà án thẩm vấn lần nữa, mặc cho thái độ của mọi người bên cạnh anh sốt ruột vô cùng, phẫn uất cùng nhục mạ, cậu vẫn bình tĩnh như trước, cho dù lần này ở trên toà án thẩm vấn anh lặng lẽ thanh minh cho bản thân, cũng đưa ra bảy năm trước lúc ở nơi cảnh sát có ghi chép ngày tìm đến Cô nhi viện viện trưởng đảm nhiệm hiện tại làm chứng cho anh, thế nhưng trước sau anh vẫn không tìm thấy một tia hối tiếc cùng khó chịu trên gương mặt bình tĩnh tự nhiên của cậu.
Anh rốt cuộc cũng đã hiểu được, cậu thật sự không còn là Vương Nguyên của hai năm trước, cậu đã sớm biết là anh hại cậu phải ngồi tù, tình cảm của cậu đối với anh đã tan thành mây khói.

Giữa bọn họ, dường như có lẽ đã không cách nào quay trở lại nữa, anh có thể hiểu được cho dù bất kể cậu có quyết định như thế nào, mặc dù muốn đưa anh vào con đường chết, cậu cũng không có lỗi, dù sao, chính anh là người đã trêu chọc trước.

Sau khi anh rời thành phố Y, vốn dĩ anh cũng muốn bọn họ kết thúc như vậy, cùng thủ đoạn xen lẫn âm mưu và dối trá cũng sẽ kết thúc, nếu cậu cảm thấy như vậy là tốt, vậy thì cứ như thế đi...

Khoảng thời gian này, Dịch Dương Thiên Tỉ vẫn luôn ở lặng lẽ bên cạnh cậu, anh biết cậu đối với Thiên Tỉ có một phần cảm động, cho nên, anh đem phần giấy thỏa thuận li hôn gởi cho cậu, anh nghĩ, có lẽ tương lai không lâu, cậu sẽ gấp gáp cần có được phần thỏa hiệp này.

Lúc cậu ký, nghe Anton nói, ánh mắt cậu không hề rung động, lúc ký chỉ đang lo lắng cậu có thể không được chia tiền hay không.

. . . . .

Anh trong đáy lòng cũng phủ nhận cậu là người như vậy, nhưng thật sự anh có thể thấu hiểu cậu được mấy phần?

Nhưng chính là kết cục tuyệt vọng như vậy, khi thỏa hiệp một hạng mục quan trọng thì nhớ lại cậu ở thành phố Y, anh thế nhưng lại phá lệ quên mất bản tính thương nhân, không có thi hành hạng mục ích lợi tốt nhất Los Angeles, ngược lại chọn ở lại thành phố Y, mà hạng mục vốn là sắp đặt kế hoạch xây dựng thời hạn nửa năm, nhưng anh lại thương lượng trao đổi với người cùng hợp tác dùng một năm.

Anh dùng một lý do như vậy để tự thuyết phục mình đến thành phố Y, giống như đang hy vọng cách gần cậu hơn một chút, thật trùng hợp, ngày đầu tiên anh vào thành phố Y, anh và cậu vô tình gặp lại nhau.

Tình cảnh tái hiện, trong giây phút bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt anh liếc thấy xe của Dịch Dương Thiên Tỉ theo sát ở phía sau xe của cậu, anh cuối cùng lựa chọn không để ý đến cậu nữa.

Mấy năm nay anh luôn nghĩ, nếu như ngày đó ở trước đèn giao thông gặp nhau, nếu anh có thể đi xuống xe bất chấp tất cả giữ cậu ở lại bên mình hoặc là câj sẽ giống như lần trước lớn tiếng gọi tên anh, nếu bọn họ đều xuống xe. . . . . .Không biết kết cục của bọn họ sẽ như thế nào?

Anh từng nghĩ qua có lẽ sẽ có một kết cục tốt đẹp, nhưng sau khi Bảo Nhi gặp chuyện không may, anh cũng không còn nghĩ như vậy nữa...

Buổi tối cái hôm bọn họ gặp nhau trước đèn giao thông, anh nhận được điện thoại của chị Dư, Bảo Nhi bởi vì không có nhìn thấy cậu mà lựa chọn tuyệt thực.
Đêm đó anh liền chạy về Los Angeles, nhưng bất kể anh có dụ dỗ như thế nào, cho dù mọi người bên cạnh nghĩ ra rất nhiều cách để làm cho Bảo Nhi vui vẻ, nhưng con gái của anh vẫn không nói lời nào, cũng không chịu ăn đồ.

Đứa nhỏ vẫn không ngừng khóc lóc, luôn cầu xin anh, "Cha, con muốn ba. . . . . ."

Anh lần đầu tiên cảm nhận được tim mình như bị dao cắt, nước mắt đứa nhỏ làm anh nhớ lại ngày trước. . . . . .

Thân làm cha, anh phải cho đứa nhỏ một gia đình hoàn chỉnh, mà không phải khiến đứa nhỏ còn bé như vậy đã bị bóng ma bịt kín tuổi thơ, anh càng vô cùng sợ hãi.

Cho nên, đến ngày ngày thứ ba lúc đứa nhỏ vẫn khóc ròng, anh nhờ chị Dư đi tìm cậu.

Trước cửa phòng trọ của cậu, chị Dư chỉ thấy vẫn là Dịch Dương Thiên Tỉ tới mở cửa, chị Dư nhiều lần bị cự tuyệt, đợi đến lúc chị Dư trở lại Los Angeles, Bảo Nhi bởi vì liên tục nhiều ngày không ăn cơm nên thân thể suy yếu, thậm chí còn sốt cao. . . . .

Mặc dù bị sốt cao nhưng vẫn mơ hồ gọi tên cậu, sốt cao tuy đã giảm nhưng ngày càng khép kín, suốt mất ngày, không chịu ăn cơm, cũng không chịu nói lời nào...

Cuối cùng, anh một mình đến thành phố Y.

Ngày hôm đó đến thành phố Y thì trời đã khuya, xe của anh dừng lại dưới nhà trọ của cậu, anh hạ cửa kính xe xuống, ánh mắt thoáng thấy hình ảnh cậu và Dịch Dương Thiên Tỉ thân mật ở trước cửa phòng nhà trọ, anh vẫn nhớ rõ, lúc cậu nhón chân lên hôn trán Dịch Dương Thiên Tỉ, cậu cười thật ngọt ngào, thật rạng rỡ. . . . . .

Anh không đành lòng quấy rầy, ngay lập tức liền lái ô-tô rời đi.

Sau ngày đó, Bảo Nhi trước sau vẫn ở trạng thái khép kín cũng không chịu ăn cơm, thân thể gầy yếu khiến cho người làm cha như anh cũng không đành lòng đối mặt.

Sau đó anh đã tìm đến bác sỹ tâm lý trẻ em tốt nhất Los Angeles, người này chính là Đan Nhất Thuần.

Nhất Thuần thật giống như một thiên sứ giáng trần, cô thông minh kỳ lạ, đơn thuần thiện lương, lần đầu tiên Bảo Nhi nhìn thấy Đan Nhất Thuần liền vui vẻ chịu ở chung cùng Đan Nhất Thuần. . . . . .

Dùng hết thời gian nửa năm tiếp cận, Nhất Thuần hoàn toàn chữa khỏi bệnh cho Bảo Nhi, Bảo Nhi đã có lại vẻ hoạt bát đáng yêu, từ đó Nhất Thuần và Bảo Nhi cũng bắt đầu thiết lập khắc sâu thêm tình nghĩa.

Rồi sau đó, Nhất Thuần bước vào làng giải trí, tin đồn anh cùng với Nhất Thuần là người yêu nhanh chóng lan truyền.

Từ đó về sau, anh sửa lại tên Bảo Nhi, bất cứ tin tức gì liên quan đến cậu anh không còn chú ý, anh tin rằng bọn họ đã hoàn toàn đem đối phương loại bỏ ra khỏi thế giới của mình.

Gặp nhau ở Male anh quả thật bất ngờ.

Ở bờ biển Thiển Thủy lúc thấy cậu đi về phía anh, anh cho rằng với cá tính của cậu, cậu sẽ quay đầu bước đi, nhưng không phải vậy, cậu bình tĩnh tự nhiên đến gần anh gật đầu chào hỏi, ung dung tự nhiên.

Giây phút này, không hiểu sao trong lòng anh dâng lên một cơn tức giận, anh cố gắng kiềm chế, trong lòng hiểu rõ, anh không thể gặp lại cậu, nhưng cách đây ba năm, sự việc không còn như vậy nữa, giữa bọn họ đã có khoảng cách quá xa, tại sao trong lòng anh còn có thể xuất hiện tức giận?

Gặp lại cặp mắt quen thuộc ở sân khấu kịch nhưng anh không tin vào mắt mình, trong đầu vẫn còn lưu luyến một chút chờ mong, cũng bởi vì anh từng mong chờ tia hy vọng này, anh không giữ được bình tĩnh bay đến Male.

Lúc nhìn thấy gian phòng kia, không hiểu sao anh lại nhớ đến cậu, rõ ràng không hề xác định, trong đáy lòng giống như được chỉ dẫn nhận định cậu đang ở trong phòng, đã lâu rồi từ đáy lòng anh chưa từng dâng trào một sự hưng phấn không giữ được bình tính khiến sâu trong lòng anh lần nữa kích động, nhưng ngay một giây sau, cậu cùng Dịch Dương Thiên Tỉ thân mật xuất hiện ngay trước mắt anh.

Sự thật chứng minh, tất cả đều là ảo giác của anh, mặc dù căn phòng đó cuối cùng chứng thực thật sự là của cậu ở, anh cũng chỉ nghĩ cách muốn phá hủy nó.

Muốn lại gần nhưng không thể đến gần, cách xa rồi lại có nhiều chuyện khiến bọn họ dây dưa ở chung một chỗ, tận đáy lòng anh đang cười khổ, thế nào anh lại không nghĩ tới, ba năm sau, anh lại vẫn ngây thơ mà nghĩ, cho rằng kết cục của bọn họ có thể sẽ xoay chuyển.

Cho nên, trong sự kiện Lưu Nhất Lân tạo ra "Bị tai nạn xe cộ", anh cảm thấy không có bất kỳ ý nghĩa gì hết, mất đi cuối cùng vẫn mất đi, bọn họ không có sai, sai lầm chính là thời điểm gặp sai người.

Một hơi uốn cạn sạch rượu đỏ trong ly, để ly rượu xuống, Vương Tuấn Khải cầm điện thoại di động lên gọi vào số chị Dư.

Chị Dư ngay lập tức bắt máy, vẫn cung kính trước sau như một, "Tổng giám đốc!"

Vương Tuấn Khải lạnh lùng nói một câu, "Chị điều tra cho tôi tất cả tiền bạc của Vương Nguyên trong những năm gần đây như thế nào?"

Chị Dư thoáng chốc giật mình ngạc nhiên, không dám xác định hỏi, "Hả, tổng giám đốc, cậu bảo tôi điều tra Vươngg thiếu gia. . . . . . Là Vương Nguyên?" Đã ba năm chưa từng nghe tới Vương Tuấn Khải nhắc tới cái tên này, chị Dư cảm thấy thật ngoài ý muốn.

Vương Tuấn Khải cũng không trả lời câu hỏi của chị Dư, lập tức nói thẳng, "Trong vòng nửa tiếng cho tôi đáp án." Anh muốn biết, cậu đã có tiền, tại sao còn muốn làm việc ở Male?

Chị Dư sững sờ nghe tiếng 'tút tút' trong điện thoại di động, xác nhận Vương Tuấn Khải mới vừa rồi nhắc tới chính là Vương Nguyên, chị Dư lập tức bắt tay điều tra.

Không tới nửa tiếng sau, chị Dư đã gọi điện thoại cho Vương Tuấn Khải.

Vương Tuấn Khải ấn xuống nút nghe, bên tai bắt đầu truyền đến kết quả điều tra của chị Dư, "Tổng giám đốc, trên tài khoản của Vươngg thiếu gia tổng cộng có hai khoản lớn thu và chi. Hai khoản lớn thu theo thứ tự là ba năm trước đây anh gửi vào một tỷ tiền nuôi dưỡng cùng với sau đó là hai tỷ chi phí ly hôn. Nhưng mà, cùng năm đó Vươngg thiếu gia đã chi ra hai khoản thu này, cậu ấy dùng danh nghĩa của cậu.
. . . . . À, dùng danh nghĩa của cậu toàn bộ đều quyên tặng cho nhiều Cô nhi viện ở thành phố Y."

Chị Dư ngập ngừng một chút chỉ là vì lúc nhìn thấy tài liệu điều tra được cô đã cảm thấy vô cùng khiếp sợ.

END CHƯƠNG 131

....Khải Ca....hu hu...mình thương Khải Ca...

Truyện này ngược nha, mình thông báo trước rùi đấy. Đau khổ lắm T^T

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen30h.Com